Kể về một kỷ niệm đáng nhớ của em và mẹ

Đánh giá bài viết

Kể về một kỷ niệm đáng nhớ của em và mẹ

Bài làm

Loading...

Đọc sách tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: “Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi.” Đúng như vậy, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù một lần không? Tôi cũng vậy! Có lẽ tôi không thể nào quên lỗi lầm mình gây ra ngày hôm đó, khiến người tôi yêu thương nhất trên đời phải phiền lòng.

Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, những làn gió tinh nghịch lướt nhẹ trên tóc tôi. Nhưng nó sẽ là một ngày tuyệt đẹp nếu tôi không có bài kiểm tra hoá tệ hại đến vậy, đó là hậu quả của việc không chịu ôn bài. Khi về đến nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân cứ nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo lắng vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào ngày hôm qua: “Con học bài kỹ lắm rồi mà mẹ, mẹ không phải lo đâu.” Nhưng có một sự thật mà mẹ đâu biết rằng khi bố mẹ làm lụng vất vả bán hàng ở dưới tầng một thì ở trên tầng hai, tôi lấy danh nghĩa là phải học bài rồi đóng kín cửa ngồi chơi máy vi tính chứ nào ngồi vào bàn học. Bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được 10 điểm bài trước, nào ngờ cô lại cho kiểm tra 15 phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: “Con chưa học bài hôm qua sao?” Không, nhất định không!

Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra ý định: “Hay là mình thử nói dối mẹ xem sao.” Nghĩ như vậy, tôi mở cửa, bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra với nụ cười ấm áp khiến tôi lo lắng và cảm thấy có lỗi. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí: “Con chào mẹ”. Như đoán biết được phần nào, mẹ hỏi ôn tồn: “có việc gì thế con?” Tôi đưa bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: “ Mẹ ơi, hôm nay con bị đau tay không tập trung làm bài được nên viết không kịp”. Mẹ nhìn tôi, tôi có tránh né ánh mắt của mẹ nhìn đi hướng khác. Bỗng mẹ thở dài: “con đi thay quần áo rồi tắm rửa đi”. Tôi “dạ” khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm “ổn rồi, mọi việc thế là xong”. Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, có khi mẹ mang thức ăn cho khách mà quên không ghi vào hoá đơn. Mẹ tôi ít cười và ít nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Bỗng nhiên tôi cảm thấy lòng bất an, chả nhẽ mẹ đã biết tôi nói dối rồi sao. Tôi hối hận khi đã nói dối mẹ, nhưng lại chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng hôm sau, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ngoài cửa sổ những giọt sương long lanh vẫn còn đọng trên kẽ lá. Nhìn mẹ, tôi thấy mẹ đang ngủ say. Nhưng tôi đoán, mẹ mới chỉ chợp mắt được mà thôi. Tôi nghĩ về quyển truyện về nhân cách con người, mình đọc thử xem. Nghĩ vậy tôi lấy quyển sách đó và giở trang đầu tiên ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy quyển sách đó ra để đọc câu chuyện lỗi lầm chăng!

“Khi thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của người đeo trước ngực còn cái túi kia treo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không tự thấy lỗi lầm của mình”. Tôi suy ngẫm: “mình không thấy lỗi lầm của mình sao?”. Tôi nghĩ rất lâu. Bất chợt mẹ tôi mở mắt ra và đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định. Đợi mẹ ra tôi sẽ thành thật thú nhận lỗi lầm của mình. Khi mẹ đi từ phòng tắm ra, tôi vội ôm chầm lấy mẹ và xin lỗi mẹ về việc đã nói dối mẹ. Mẹ mở rộng vòng tay ấm áp ôm tôi vào lòng. Mẹ nói: “con gái mẹ giỏi lắm, điều mẹ cần không phải là điểm số của con mà là lòng trung thực trong nhân cách của con. Con biết không, vinh quang lớn nhất không phải là không bao giờ ngã mà biết đứng dậy sau mỗi lần ngã. Mẹ rất tự hào về con, con gái yêu quí của mẹ”. Lúc đó, tôi đã oà khóc nức nở và trong lòng tôi thầm nhủ sẽ không bao giờ nói dối nữa. Người mẹ yêu quí của tôi đã dạy cho tôi cách làm người, cách để trở thành một người sống trung thực.

Đã ba năm trôi qua, đến bây giờ tôi vẫn không thể quên được chuyện xảy ra ngày hôm đó. Tôi yêu mẹ vô cùng và tự nhủ sẽ không bao giờ làm mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quí báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có đó là tình thương “từ thuở sinh ra tình mẫu tử trao con ấm áp tựa nắng chiều”!

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...
DMCA.com Protection Status