Home / Ngữ văn / Ngữ văn lớp 8 / Tóm tắt văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh

Tóm tắt văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh

Tóm tắt văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh – Bài làm 1

Tác giả Thanh Tịnh vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên đến trường. Đó là một buổi sáng mùa thu, lá rụng nhiều, tiết trời se lạnh. Con đường đến trường đối với chú bé ấy vỗn đỗi quen thuộc bỗng dưng trở nên lạ lẫm. Trong khoảnh khắc vui sướng pha lẫn hồi hộp, e dè, chú bé có những ý nghĩ thật non nớt và ngây thơ: "Chắc chỉ có người thạo mới cầm nổi bút thước". Trong bộ quần áo mới, tác giả Thanh Tịnh càng "thấy mình trang trọng và đứng đắn" hơn, những suy nghĩ nhẹ nhàng lướt qua như làn mây trắng xốp bồng bềnh.

Lúc tới trường, nghe ba hồi trống, lòng chú bé lo sợ vẩn vơ, sợ những điều mới lạ và khó khăn trước mắt. Những lời nói của ông đốc ấm áp vang lên, khuyến khích những chú chim non vào lớp. Nhân vật tôi trong phút chốc đã òa khóc, nhưng người mẹ đã nhẹ nhàng giúp con vào lớp. Chú bé nhìn bàn ghế, người bạn ngồi kế bên và cảm thấy thân quen dẫu chưa bao giờ gặp gỡ. Rồi quàng tay lên bàn, ngoan ngoãn đánh vần dòng chữ thầy giáo viết: "Tôi đi học"…

Xem thêm:  Giải bài tập Tiếng Anh lớp 9 mới Unit 1: Local environment

Tóm tắt văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh – Bài làm 2

Hằng năm, cứ vào cuối thu lòng tôi lại mơn man những kỉ niệm của buổi tựu trường đầu tiên. Hôm ấy, mẹ đưa tôi đến trường. Con đường làng quen thuộc mà tôi đã đi lại rất nhiều lần, nhưng bỗng dưng thấy lạ vì chính lòng tôi có sự thay đổi lớn: hôm nay, tôi đi học. Tôi thấy mình trang trọng, đứng đắn hẳn lên trong bộ đồng phục và muốn thử sức mình cầm bút thước, tập sách. Khi đến trường, tôi thực sự ấn tượng bởi ngôi trường làng khang trang, to đẹp hơn những gì tôi thấy mấy hôm trước. Tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ. Tôi bỡ ngỡ nép sau áo mẹ như con chim non khao khát được bay nhưng còn ngập ngừng e sợ.

Tiếng trống trường vang lên. Chúng tôi xếp hàng trước cửa lớp học và chờ nghe ông đốc trường làng Mĩ Lí gọi tên. Tôi hồi hộp phát khóc. Khi thấy các bạn khóc, tôi cũng dúi vào lòng mẹ mà nức nở. Nhưng ông đốc đã an ủi, động viên chúng tôi một cách nhẹ nhàng, trìu mến. Chúng tôi bước vào lớp. Một thấy giáo trẻ tươi cười niềm nở chào đón chúng tôi. Vào lớp, nhìn những bức tranh, bản đồ treo trên tường và cả người bạn nhỏ bên cạnh, tôi bỗng thấy thân thương và thích thú vô cùng. Bấy giờ, tôi đã tự tin đón chờ bài học đầu tiên. Tôi vòng tay lên bàn, chăm chú nhìn thầy viết bài và nhẩm đọc: Tôi đi học.

Xem thêm:  Tả cảnh biển quê em

Thống kê tìm kiếm

Check Also

Cảm nghĩ về bài Hịch tướng sĩ của Trần Quốc Tuấn

Cảm nghĩ về bài Hịch tướng sĩ của Trần Quốc Tuấn

Nội dung bài viết1 Cảm nghĩ về bài Hịch tướng sĩ của Trần Quốc Tuấn …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *